Tự lực và
tha lực
Có hai đứa trẻ sống bằng nghề móc bọc.
Một ngày nọ, trên đường về nhà, chúng thấy bên bãi rác có hai chiếc bình, trong
mỗi chiếc chứa một viên minh châu nằm lẫn với bùn đất. Mỗi đứa liền dành lấy một
chiếc.
Đứa trẻ thứ nhất dùng sức của mình
mang chiếc bình đến bờ sông đãi bùn đất ra, nhặt lấy viên minh châu rồi ra về. Đứa
trẻ thứ hai biết nó không đủ sức nên nhờ một bác phu xe bên đường chở giúp đến
bến sông. Cuối cùng nó cũng lấy được viên minh châu về cho mình. Cả hai về sau
trở nên giàu có, thoát khỏi cảnh nghèo cùng, đói khát.
Tự
lực và tha lực của hành giả Tịnh môn cũng như vậy. Trong hiện đời, nếu tự thân
đoạn trừ hết nghiệp hoặc, nhận ra “tự
tính Di Đà”, “duy tâm Tịnh Độ” thì lập tức bước lên ngôi Vô thượng Đẳng
chính giác (như đứa trẻ thứ nhất tự mình gạn lọc bùn đất để có viên minh châu).
Còn trường hợp bản thân không đủ sức để đoạn trừ nghiệp hoặc trong một đời thì
phải biết nương nhờ vào tha lực của Phật A Di Đà mới mong thoát khỏi sinh tử và
thành tựu quả vị bồ-đề (như đứa trẻ thứ hai phải nhờ sự trợ giúp của bác phu
xe, sau đó mới tìm được viên minh châu).
Nghiệp
tận, tình không thì rời xa được sinh tử luân hồi. Dù nghiệp chướng còn sót lại
bằng mảy may cũng không thể ra khỏi sinh tử huống chi còn nguyên vẹn. Dùng tuệ
giác để suy xét, chúng ta dễ dàng nhận thấy, trong một đời không thể đoạn hết tất
cả phiền não tham, sân, si… Điều này đồng nghĩa không thể ra khỏi sinh tử trong
kiếp hiện tại.
Nương
vào tha lực của Phật A Di Đà để sinh sang thế giới Tịnh Độ là con đường tắt, ngắn
nhất để viễn ly cái khổ sinh tử trong một đời. Nói thế không có nghĩa là bản
thân không nổ lực tu hành, chỉ biết trông chờ vào tha lực của Phật.
Thực
sự, Phật A Di Đà không quan tâm chúng ta còn phiền não hay đã hết phiền não,
trì niệm hồng danh của ngài nhiều hay ít, ngài tiếp dẫn tất cả những người có
lòng tin và nguyện vọng sinh sang thế giới Cực Lạc bằng quang minh của mình một
cách bình đẳng, vô phân biệt.
Điều
kiện cần để nhận được từ lực của Phật là phải đạt được sự trong sáng và tĩnh tại
nơi tâm hồn. Nhưng ở mức độ nào? Hành giả phải phục được phiền não, tức là chế
ngự phiền não, làm cho nó “ngủ yên”, không còn khả năng quấy nhiễu nữa. Rõ
ràng, tha lực và tự lực phải song hành, trong tự lực cần có tha lực và ngược lại.
Ngoài ra không thể thiếu ba điều cơ bản của pháp môn Tịnh độ là đức tin bền vững,
nguyện vọng vãng sinh và trì niệm hồng danh. Nếu không đạt được tiêu chuẩn này
thì con đường viễn ly sinh tử trong đời này đã khép lại.
A
Di Đà Phật. Hãy thận trọng và tinh tấn!
“Không phân biệt cỏ, hoa
mưa mùa buông rải hạt
huyền diệu A Di Đà”.
(Thơ
Đông Tùng)
Xứ
sở hoa sen, 15.01.2013
Thích
Cát Tường
Email:
catuuong.mc@gmail.com

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét