phát khởi thệ Nguyện
Phát khởi thệ
nguyện là bước tiếp theo sau khi đã xây dựng niềm tin bền vững. Với thệ nguyện
rộng lớn, Phật A Di Đà đã kiến thiết thế giới Cực Lạc nhằm tiếp đón mọi người về
đất nước của ngài, nhưng nếu hành giả không phát thệ cầu sinh về đó thì nhất định
chẳng thể vãng sinh, dù niềm tin bền vững tột cùng. Trách nhiệm này không thuộc
về Phật A Di Đà mà do bản thân hành giả không chịu kết nối tịnh duyên với Phật.
Thí dụ, có
hai mẹ con trên đường hành hương bị lạc nhau. Người mẹ vì thương nhớ con thơ
nên ra sức tìm kiếm và hàng ngày dõi theo thông tin về con. Còn người con thì
không có ý định tìm lại và quay về với mẹ. Vậy thì họ có cơ hội gặp lại nhau
chăng? Chắc chắn không.
Nhân duyên của
hành giả và Phật A Di Đà cũng sẽ như vậy nếu hành giả không phát thệ nguyện
vãng sinh Tịnh Độ. Lòng từ bi của Phật là vô duyên đại từ - tình thương yêu
không vụ lợi như tình mẹ dành cho con nhưng đức từ bi ấy sẽ mất tác dụng với những
kẻ chẳng chịu kết duyên.
Bên cạnh đó,
thệ nguyện phải được xây dựng trên sự chân thành của trái tim chứ không phải đọc
suông ngoài cửa miệng: “Nguyện sinh tây
phương Tịnh Độ trung”. Sự chân thành là điểm then chốt của thệ nguyện, thệ
nguyện chứa đựng sự chân thành rồi thì dù có phát ra lời hay không đọc thành tiếng
cũng vẫn phát huy diệu dụng. Còn thệ nguyện thiếu vắng sự thành khẩn thì đọc
ngàn muôn lần câu kinh trên vẫn không cảm ứng được quang minh của Phật.
Chân thành là
yếu tố dẫn đến nhất tâm bất loạn. Muốn thệ nguyện được chân thành thì hành giả
phải phát sinh hai trạng thái tâm lý nhàm chán và ham thích. Đối tượng của nhàm
chán là thế giới Sa Bà, còn đối tượng của ham thích là thế giới Cực Lạc. Phải
thực sự không còn ham thích năm thứ của cải, sắc đẹp, danh vọng, ăn uống, ngủ
nghỉ ở thế gian này mới có thể vãng sinh. Còn ham thích, vướng mắc một phần trần
lao thì cơ duyên về Tịnh Độ sẽ bị ngăn chặn một phần.
Để dẹp bỏ
lòng đam mê trần tục, hành giả phải ý thức rằng tất cả những gì ở thế gian này
từ tình cảm cho đến vật chất đều là huyễn mộng, hư ảo, chúng tồn tại trước mắt
nhưng cũng sẽ tan biến tức thì, hạnh phúc thế gian chỉ là giả tạm, không vĩnh hằng.
Ngược lại, thế giới Cực Lạc không có cái khổ của sinh già bịnh chết, yêu thương
bị chia lìa, oán ghét thường gặp mặt, năm ấm bất hòa... và những điều khổ đau từ
hoàn cảnh chung quanh mang lại.
Như vậy, khi
buông bỏ muôn duyên thì thệ nguyện được chân thành. Đức tin và thệ nguyện thành
tựu thì nhất định được vãng sinh.
Tất cả những
điều trình bày trên thực sự không dễ dàng làm theo, có làm thì cũng chưa chắc
thành tựu trong một sớm một chiều. Cho nên cần phải nổ lực và nhẫn nại, vì mục
đích đoạn tuyệt sinh tử, an trụ niết-bàn trong đời này mà kiên trì buông bỏ
muôn duyên, vững lòng tiến bước.
Tiến xa hơn
nữa, pháp môn niệm Phật là pháp môn đưa tới quả vị bất thối bước
lên Vô thượng bồ-đề nên hành giả cần phát bồ-đề tâm, nguyện độ hết tất
cả chúng sinh khỏi sinh tử luân hồi. Hành giả có phát lòng bồ-đề thì mới
viên mãn hạnh nguyện của mình và mới thật sự bước đúng con đường
mà đức Thích-ca đã khổ công chỉ dạy bằng phương tiện Tịnh độ.
“Một niệm Di Đà
chân thành thệ nguyện
Tịnh Độ lòng ta”.
(Thơ Đông
Tùng)
Xứ sở hoa
sen, 17-01-2013
Thích Cát Tường
Email: cattuong.mc@gmail.com

Đọc bài viết sáng ra nhiều điều . Cảm ơn Đại đức !
Trả lờiXóa