Nhặt giữa mênh mông vạt nắng chiều
Hồn thơ em trắng biết bao nhiêu
Bướm mang hương gió rời khung cửa
Để giọt sương mùa trắng cô liêu
Nhặt giữa ngàn muôn phiếm khúc đêm
Đôi tay em khảy, cánh hoa mềm
Biệt ly mấy điệu sầu con nước
Để ánh trăng tàn giữa nhớ quên
Nhặt giữa bình minh, ôi trắng trong
Dáng xuân… tôi giữ mãi nơi lòng
Ngày mai nhịp bước về muôn lối
Thơ để dành riêng… em nhớ không?
Hà Thành, 6.3.13
Đông Tùng

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét